Bí mật năm siêu chiến hạm, máy bay của Mỹ


CAND - Bớt sản xuất một siêu chiến hạm, số tiền đó có thể trang bị cho toàn dân Mỹ, từ trẻ tới già một chiếc iPod Nano đắt đỏ, mua được hòn đảo Honduras và biến nó thành công viên giải trí.

Chiến hạm Iowa

Chiến hạm Iowa là tên của 4 chiếc tàu chiến được đóng từ năm 1939 đến năm 1942. Chính phủ Mỹ đã đặt hàng những chiến hạm này để hộ tống các tàu lớn thực hiện nhiệm vụ vận chuyển nhanh, đây là lực lượng điều hành và kiểm soát việc vận chuyển hàng hoá trên Thái Bình Dương trong suốt chiến tranh thế giới thứ hai. Ban đầu đơn đặt hàng là 6 chiếc nhưng vì phải tiêu tốn một khoản tiền kếch sù, kim loại cũng như nhân công nên trước khi hoàn tất 2 chiếc bị loại khỏi đơn đặt hàng.

Những cỗ máy này được xuất xưởng vào ngày 22/2/1943 và bắt đầu một sự nghiệp đầy ấn tượng trong suốt những năm cuối thế kỷ rồi ngừng hoạt động vào tháng 3/2006. Mỗi con tàu sẽ đáng giá xấp xỉ 1,8 tỷ đôla. Như vậy tổng giá trị 4 chiến hạm khoảng 7,4 tỷ đôla.

Chiến xa viễn chinh

Bạn đã từng xem John McCain và Barack Obama tranh luận trong cuộc bầu cử tổng thống Mỹ chưa? Bạn có nhớ khi được hỏi về chi phí cho quốc phòng, McCain đã nhắc đến một chương trình cung cấp phương tiện có thể dùng cả trên cạn và dưới nước tốn kém cả tỷ đôla tiền thuế của người dân? Hãy xem thử Chiến xa viễn chinh, tên viết tắt là EFV. Việc lên kế hoạch sản xuất và thiết kế loại xe này bắt đầu từ những năm 70 và bây vẫn đang tiếp tục.

Chiếc chiến xa viễn chinh này là một loại xe có bánh xích với thân bằng nhôm, được thiết kể để có thể vận hành được ở biển, đồng thời chạy được trên bãi biển, có sức chứa 17 người cộng thêm 3 người điều khiển. Ngân quỹ cho các thiết bị thần kỳ này không ngừng tăng lên năm này qua năm khác và hiện đang ở mức xấp xỉ 15,9 tỷ đôla. Số tiền không ngừng tăng lên là do cần phải cải tiến và phát triển.

Về nguyên mẫu, thực tế, Tập đoàn Tàu biển Mỹ chỉ gửi lại một loạt mẫu cuối cùng cho nhà sản xuất, không hài lòng với việc theo tính toán, chúng cứ ngừng chạy sau 4,5 giờ hoạt động. Điều đó sẽ xảy ra với mỗi chiếc xe hai lần trong một ngày làm việc. Chi phí hiện tại 15,9 tỷ đôla chưa phải là con số cuối cùng, bởi vì những chiếc chiến xa chưa được sản xuất đến giai đoạn thành phẩm. Số tiền 15,9 tỷ đôla tiêu tốn vào thứ xe cộ đó đủ để mua cho mỗi cư dân (đủ tuổi lái xe) của đảo Virgin ở Mỹ một chiếc Ferrari F430 sản xuất năm 2007.

Siêu tàu ngầm Ohio

Chắc hẳn phải có thứ gì đó vốn đã đắt đỏ vì được đặt theo tên của các bang. Siêu tàu ngầm hạt nhân Ohio, được đặt theo tên của chiếc tàu lừng danh USS Ohio, là một chiếc tàu ngầm Trident II. Điều đó có nghĩa là mỗi chiếc tàu ngầm loại đó cần một đội ngũ 155 thuỷ thủ, và đều chứa một lò phản ứng hạt nhân riêng.

Chúng tôi sẽ không mô tả lò phản ứng này vì sợ rằng bạn có thể xây một cái trong tầng hầm nhà mẹ bạn, nó có khả năng cung cấp năng lượng cho tàu ngầm, bao gồm những hệ thống hỗ trợ sự sống, tách oxy từ nước để tạo không khí và tinh lọc nước biển để cung cấp cho tàu trong 100 năm. Điều đó có ý nghĩa gì với bạn không?

Hiểu theo cách khác, nếu một trong số những chiếc tàu ngầm này rời cảng, khoảng thời gian ở trên biển sẽ chỉ bị giới hạn bởi lượng thức ăn có thể mang theo. Nếu trên tàu có một vài nhà kính để trồng rau củ và vài con gà, nếu không kể tới việc chất thải bốc mùi, những chiếc tàu ngầm có thể thoải mái lênh đênh lặn ngụp trên biển.

Vậy thì nước Mỹ phải chi bao nhiêu cho một trong 18 chiếc siêu tàu ngầm này? Khoảng 2 tỷ đôla mỗi chiếc. Còn chi phí thay thế cho mỗi cậu nhóc này thì phải gấp đôi chừng ấy. Tổng hoá đơn cho 18 chiếc tàu ngầm này chính xác là vào khoảng 36 tỷ đôla. Số tiền đó có thể mua được gì cho bạn? Thế còn cho cả châu Phi? Một chiếc hăm bơ gơ pho mát và nước sạch hàng ngày cho toàn bộ con người trên châu lục này trong vòng một tháng thì sao?

Hàng không mẫu hạm Nimitz

Hàng không mẫu hạm Nimitz được đặt theo tên của Tổng Tư lệnh hải quân Mỹ Chester W. Nimitz, và đầu tiên được đưa vào sử dụng ngày 3/5/1975. Giống như tàu ngầm Ohio, loại máy bay này được đặt tên sau khi chiếc đầu tiên được sản xuất. Ngoại trừ chiến hạm John C. Stennis và chiến hạm Carl Vinson, mỗi chiếc tàu sau đó được đặt theo tên tổng thống Mỹ.

Từ năm 1975 đã có 10 trong số những chiếc tàu tốn kém đó được sản xuất, mỗi chiếc đều có riêng một lò phản ứng hạt nhân cũng giống như tàu ngầm Ohio. Sự khác biệt duy nhất là những chiếc tàu này không thể lặn được và không cần hệ thống sản xuât không khí. Hơn nữa, với kích cỡ rất lớn (dài khoảng 1/4 dặm), những chiếc tàu trên không này có thể chứa khoảng 5.700 người. Được coi như là biểu tượng sức mạnh của Mỹ, cả hạm đội có chi phí lên tới 45 tỷ đôla. Bạn có thể làm gì với đống tiền đó? Nó đủ để mua một chiếc iPod Nano cho mỗi người đàn ông, đàn bà, trẻ con trên toàn đất Mỹ.

Máy bay ném bom B2 Spirit

Thứ cuối cùng mà chúng tôi muốn giới thiệu hôm nay là máy bay ném bom B2 Spirit, chỉ sản xuất 21 chiếc và không đơn giản chỉ là máy bay ném bom. Nó hết sức kín đáo. Trên bầu trời đêm, bạn có thể nhìn thấy chúng như là những đốm sáng lớn nhưng không thể nghe thấy và vệ tinh cũng như rađa đều không thể phát hiện được. Chi phí cho việc lên kế hoạch và thiết kế là 23 tỷ đôla. Đó là sự thật, trước khi những thiên thần đen này được sản xuất, chúng đã tốn tới 23 tỷ đôla.

Để những thiết kế trở thành sự thật, chi phí sản xuất cho mỗi chiếc xấp xỉ 1,3 tỷ đôla tính theo giá trị hiện tại của tiền. Hiện nay vẫn có 20 chiếc đang được sử dụng và được bảo mật rất cao. Với sải cánh 174m, những chiếc máy bay này nhất định sẽ không vừa vặn với đường băng thông thường. Để có được con số 21 chiếc, chi phí sản xuất mỗi chiếc là 1,3 tỷ đôla, cộng với 23 tỷ thiết kế và lên kế hoạch, cần phải tiêu tốn khoảng 50,3 tỷ đôla. Số tiền đó nhiều tới mức nào? Nó có vẻ đủ để mua Afghanistan, kết thúc cuộc chiến dai dẳng tại nơi đây. Nó cũng đủ để mua Honduras và biến nó thành một công viên giải trí khổng lồ ở trung tâm nước Mỹ

Nguyên Minh (theo báo chí Nga Pradva)
đọc tiếp...

Anh ra mắt tàu ngầm tấn công mạnh nhất Hải quân Hoàng gia


VNDF - Ngày 27.8.2010, tàu ngầm nguyên tử tiến công (SSN) thế hệ mới đầu tiên HMS Astute thuộc lớp Astute có uy lực mạnh nhất đã được nhận vào trang bị của Hải quân Anh, BBC đưa tin.

Tàu ngầm này đã rời đà tại Barrow-in-Furness, tỉnh Cumbria, nước Anh, vào giữa tháng 11.2009. Sau hơn 9 tháng chạy thử, tàu ngầm này đã tới căn cứ hải quân Clyde ở Faslane, gần Glasgow, Scotlant và gia nhập biên chế Hải quân Hoàng gia Anh. Theo lịch trình ban đầu, tàu ngầm này lẽ ra phải được đưa vào trang bị từ năm 2005.

HMS Astute dài 97m, rộng 11,2m, lượng giãn nước 7.400 tấn, tốc độ tối đa 37 km/h.

HMS Astute là tàu ngầm đầu tiên của lớp tàu ngầm cùng tên, được đóng tại xưởng đóng tàu của BAe Systems tại Barrow-in-Furrness.


Tàu này được khởi đóng ngày 31.1.2001 và hạ thủy ngày 8.6.2007. Tham gia chương trình còn có các công ty Rolls-Royce, Thales UK, Babcock...

“Việc đưa vào sử dụng Astute là thời điểm quan trọng không chỉ đối với Hải quân Hoàng gia, mà còn cho hàng ngàn con người đã tham gia các dự án kỹ thuật cực kỳ phức tạp”, - Chuẩn đô đốc Simon Lister, Giám đốc chương trình đóng tàu ngầm nguyên tử lớp Astute, tuyên bố.

Chuẩn đô đốc Simon Lister đã ví độ tin cậy và độ chính xác hoạt động của Astute như “chiếc đồng hồ Thụy Sĩ 7.000 tấn”, còn chất lượng đóng tàu như “vi phẫu thuật não”.

Sau buổi ra mắt này, HMS Astute sẽ trải qua một số bài thử nghiệm tiếp theo trước khi chính thức đưa vào sử dụng.

Các tàu ngầm lớp Astute là SSN thế hệ 4, dùng để thay thế các tàu ngầm nguyên tử lớp Swiftsure và Trafalgar được nhận vào trang bị Hải quân Anh trong thập niên 1970 và 1980.

Astute có thể hoạt động trong đội hình hạm đội, hoặc độc lập với lực lượng chủ lực, có thể dùng để tác chiến chống tàu nổi, tàu ngầm, tấn công mặt đất, đổ bộ và thu thập tin tức tình báo.
Thiết kế của Astute có áp dụng một số công nghệ ban đầu cần để chế tạo tàu ngầm thế hệ mang tên lửa thế hệ mới. So với các SSN hiện có, Astute có độ bộc lộ thấp, khả năng hoạt động ở vùng biển nông ven bờ tốt hơn.

Hiện tại, Astute được cho là tàu ngầm nguyên tử đa năng có uy lực khủng khiếp nhất của Hải quân Anh, với năng lực chiến đấu cao hơn 50% so với bất kỳ tàu ngầm nguyên tử đa năng nào của Anh.


Tàu được trang bị 38 ngư lôi và tên lửa (nhiều hơn bất kỳ loại tàu ngầm nào trước đó của Hải quân Anh), phóng bằng 6 ống phóng lôi 533 mm (Tàu ngầm lớp Trafalgar mang 24 ngư lôi, tên lửa và 5 ống phóng lôi).

Đó là các ngư lôi hạng nặng Spеarfish, tên lửa chống hạm UGM-84 Harpoon và tên lửa hành trình tấn công mặt đất Tomahawk Block IV.

Các tàu ngầm nguyên tử lớp Astute có lượng giãn nước 7.800 tấn, chiều dài 97 m, chiều rộng tối đa 11,3 m, thời gian hoạt động độc lập 90 ngày đêm, có thể lặn sâu đến 300 m, thủy thủ đoàn 98 người. Tốc độ tối đa của tàu không được tiết lộ, theo thông tin không chính thức là 29 hải lý/h (54 km/h). Cự ly hành trình 7.000 hải lý (13.000 km) ở chế độ chạy tiết kiệm.

Tàu được trang bị 1 lò phản ứng hạt nhân PWR 2 của công ty Rolls-Royce, không đòi hỏi nạp thêm nhiên liệu trong suốt vòng đời sử dụng 25 năm và có thiết bị sản xuất oxy từ nước biển.

Hệ thống thủy âm Sonar 2076 có khả năng phát hiện mục tiêu ở cự ly 3.000 hải lý (5.500 km). Ở tàu Astute, kính viễn vọng truyền thống được thay thế bằng cột quang-điện tử bảo đảm góc quan sát 360 độ.

Độ dài của các đường cáp bên trong tàu đủ để trải dài từ Glasgow đến Dundy. Trên tàu có giường cho từng thuyền viên.
Trong thời gian tuần tra chiến đấu, thủy thủ đoàn sẽ được 5 đầu bếp phục vụ và họ sẽ chuẩn bị tới 18.000 chiếc xúc xích và 4.200 suất ăn sáng ngon miệng.

Astute có khả năng chạy ngầm vòng quanh trái đất và với công nghệ hạt nhân tiên tiến, tàu sẽ không bao giờ cần phải nạp lại năng lượng.

Hải quân Hoàng gia Anh có kế hoạch đóng tổng cộng 7 SSN lớp Astute, gồm HMS Astute S119, HMS Ambush S120, HMS Artful S121, HMS Audacious S122, HMS Agamemnon S123, HMS Anson S124, HMS Ajax S125.

Trong đó, tàu thứ hai HMS Ambush dự kiến hạ thủy trong năm nay, các tàu thứ ba HMS Artful và thứ tư HMS Audacious đang trong quá trình đóng.

Tháng 3.2010, Bộ Quốc phòng Anh thông báo chi 300 triệu bảng để đóng tàu ngầm thứ năm HMS Agamemnon và mua vật liệu có thời hạn sản xuất dài cho tàu thứ sáu HMS Anson.

Dự kiến, các tàu ngầm lớp Astute sẽ được chuyển giao với nhịp độ 22 tháng/tàu: Ambush - vào năm 2012, Artful - 2014, Audacious - 2016, Agamemnon - 2017. HMS Astute và các lớp này sẽ đóng tại căn cứ hải quân Faslane.

Theo VietNamDefence
đọc tiếp...

Điểm mặt những cặp mắt thần trên không của Quân đội Mỹ


BEE - Trinh sát đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong tác chiến. Căn cứ vào kết quả trinh sát, người chỉ huy có thể quyết định phương án tác chiến phù hợp để đảm bảo thắng lợi của trận chiến. Chúng ta hãy cùng tìm hiểu một số loại máy bay trinh sát của một quân đội hiện đại hàng đầu thế giới – quân đội Mỹ.

E-2 Hawkey

E-2 đã hoạt động trong quân đội Mỹ từ năm 1964.

E-2 Hawkeye có chức năng cảnh báo sớm, chỉ huy và điều khiển trên không trong mọi điều kiện thời tiết. Các nhiệm vụ khác bao gồm phối hợp giám sát bề mặt, tìm kiếm, hướng dẫn cứu hộ và chuyển tiếp liên lạc.

Phiên bản E-2C sử dụng các cảm biến để cung cấp các cảnh báo sớm, phân tích nguy cơ và kiểm soát sự tấn công của các hệ thống phòng không hay các mục tiêu mặt đất. Bên trên máy bay được trang bị một hệ thống anten và một vòm trinh sát có đường kính 700cm.

E2 được phát triển và thay thế cho các phiên bản máy bay E1 trong quân đội Mỹ từ năm 1964 và đã từng tham gia cuộc chiến tranh Việt Nam, chống khủng bố tại Lybia năm 1986, chiến tranh vùng vịnh hay phục vụ cho các cuộc chiến chống buôn lậu ma túy. Phiên bản mới nhất của E-2 Hawkeye là E-2C đã được đưa vào trang bị cho quân đội Mỹ từ năm 1973.





Chức năng chính: Cảnh báo sớm, chỉ huy và điều khiển trên không
Hãng cung cấp: Tập đoàn Grumann Aerospace
Kíp lái: 5 người
Giá thành: 51 triệu USD
Động cơ: 2 đông cơ tua-bin cánh quạt Alison T-56-A427 (Tổng công suất 10.000 mã lực)
Chiều dài: 17,5m
Sải cánh: 28m
Chiều cao: 5,6m
Trọng lượng: 17.265kg
Trọng lượng cất cánh tối đa: 23.556kg
Tốc độ: 552km/h
Trần bay: 9.100m
Tầm bay: 2340km

E-3 Sentry

E-3 Sentry được cải tiến trên cơ sở máy bay thương mại Boeing 707/320 với vòm radar đường kính 9,1m, dày 1,8m được gắn trên thân nhờ 2 thanh chống. Nó bao gồm 1 hệ thống radar phụ cho phép giám sát từ tầng bình lưu đến mặt đất, mặt nước. Radar của E-3 Sentry có khả năng quét vùng có bán kính 375,5km đối với các mục tiêu bay thấp và xa hơn đối với các mục tiêu bay ở tầng cao hơn.

E-3 Sentry thu thập thông tin tại chiến trường. Cơ sở dữ liệu thu thập được sẽ được gửi đến trung tâm kiểm soát ở hậu phương hoặc đặt ngay trên tàu. Trong tình huống khẩn cấp, dữ liệu này có thể được chuyển trực tiếp đến Tổng thống Mỹ hoặc Bộ trưởng Bộ quốc phòng.

Nhiệm vụ chính của E-3 Sentry là trinh sát và cung cấp thông tin cần thiết để ngăn chặn, trinh sát, không vận và hỗ trợ cho lực lượng mặt đất. Nó có thể phát hiện, xác định và theo dõi các lực lượng đối phương trên không phận Mỹ hoặc các nước NATO. Đồng thời, nó có khả năng đánh chặn các máy bay hay các mục tiêu khác của đối phương. Bên cạnh nhiệm vụ trinh sát chiến trường, E-3 Sentry cũng tham gia vào các hoạt động giám sát, hỗ trợ lực lượng chống ma túy của Mỹ.

E-3 đã được xuất khẩu sang nhiều nước như Pháp, NATO, Arab Saudi, Anh. Hiện tại, có 32 chiếc E-3 đang hoạt động trong lực lượng không quân Mỹ.






Chức năng chính: Giám sát, chỉ huy, điều khiển và thông tin liên lạc từ trên không.
Hãng cung cấp: Công ty Boeing Aerospace
Kíp lái: Kíp lái từ 13 đến 19 người, phụ thuộc vào từng nhiệm vụ cụ thể.
Giá thành: Khoảng 270 triệu USD
Động cơ: 4 động cơ cánh quạt Pratt and Whitney TF33-PW-100A (Tổng công suất 84.000 mã lực).
Chiều dài: 44m
Sải cánh: 39,7m
Chiều cao: 12,5m
Trọng lượng: 77.996kg
Trọng lượng cất cánh tối đa: 156.150kg
Tốc độ: Mach 0.48
Trần bay tối đa: 8.788m
Thời gian hoạt động liên tục: trên 8 giờ

E-6 Mercury

Tương tự như E-3 Sentry, E-6 Mercury được cải tiến từ máy bay thương mại Boeing 707-320. Hiện nay chỉ còn 1 phiên bản của E-6 Mercury là E-6B đang được biên chế trong quân đội Mỹ. E-6B là bản nâng cấp từ E-6A được bổ sung thêm khu vực tác chiến, cải tiến buồng lái nhằm tiết kiệm chi phí cũng như tăng hiệu quả tác chiến điện tử.

Chiếc E-6A đầu tiên được đưa vào trang bị trong Hải quân Mỹ tháng 8/1989 và bổ sung thêm 16 chiếc vào năm 1992. Còn E-6B được bắt đầu trang bị vào tháng 12.1997, sau đó toàn bộ các máy bay E-6A được nâng cấp lên E-6B. Chiếc E-6B mới nhất được cung cấp cho quân đội Mỹ vào tháng 12/2006.





Chức năng chính: Chuyển tiếp thông tin liên lạc cho tên lửa đạn đạo được phóng từ tàu ngầm
Hãng cung cấp: Boeing
Kíp lái: 14 người (với mẫu A) và 22 người (với mẫu B)
Giá thành: 141,7 triệu USD
Động cơ: 4 động cơ tua-bin CFM-56-2A
Chiều dài: 45,8m
Sải cánh: 45,2m
Chiều cao: 12,9m
Trọng lượng cất cánh tối đa: 154.400kg
Tốc độ: 960km/h
Trần bay: 12.000m
Tầm hoạt động tối đa: 12.144km

EA-6B Prowler

EA-6B Prowler được cải biến trên cơ sở máy bay A-6 với một số nâng cấp về hệ thống điện tử và chế áp điện tử. EA-6B được đưa vào trang bị cho quân đội Mỹ suốt từ 1971 cho đến nay. EA-6B Prowler thực hiện các nhiệm vụ: gây nhiễu đối với hệ thống radar của đối phương, thu thập tin tức tình báo điện tử, trinh sát các hệ thống phòng không của đối phương.

Ngoài ra, EA-6B Prowler có khả năng mang và bắn tên lửa chống bức xạ như Shrike hay HARM. Kể từ khi các máy bay EF-111 Raven không còn hoạt động trong quân đội Mỹ, chỉ còn EA-6B Prowler thực hiện nhiệm vụ tác chiến điện tử cho lực lượng Hải quân, Thủy quân lục chiến và Không quân Mỹ.






Chức năng chính: Chế áp điện tử
Hãng cung cấp: Tập đoàn Grumman Aerospace
Kíp lái: 4 (1 phi công, 3 sỹ quan tác tiến điện tử)
Giá thành: 52 triệu USD
Động cơ: 2 động cơ Pratt & Whitney J52-P408 (Tổng công suất 41.600lb).
Chiều dài: 17,7m
Sải cánh: 15,9m
Chiều cao: 4,9m
Trọng lượng cất cánh tối đa: 27.450kg
Tốc độ tối đa: 920km/h
Trần bay: 12.000m
Tầm hoạt động: 1.840km
Vũ khí, trang bị: Tên lửa AGM-88B/C HARM; Hệ thống gây nhiễu tác chiến AN/ALQ-99

Trung Hiếu (Tổng hợp)
đọc tiếp...

Nga bán Yakhont cho Syria - Israel giật mình


VNDF - Israel lo ngại tên lửa chống hạm P-800 Yakhont bán cho Syria sẽ lọt vào tay Hezbollah và phá vỡ cán cân sức mạnh trong khu vực.

Trong cuộc điện đàm diễn ra ngày 20.8.2010, Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu đã khẩn cầu Thủ tướng Nga Vladimir Putin dừng thực hiện hợp đồng bán tên lửa hành trình chống hạm siêu âm P-800 Yakhont vì lo ngại chúng sẽ lọt vào tay Hezbollah, tờ Haaretz đưa tin. Ông Netanyahu đã đề cập việc bán vũ khí cho Syria và thông tin về việc đàm phán với Palestine.


Theo các chuyên gia Israel, tên lửa Yakhont có thể được các chiến binh Hồi giáo sử dụng chống các tàu Israel đang tuần tra ở Địa Trung Hải, đồng thời đe dọa nghiêm trọng các tàu hải quân Israel đóng tại Haifa và Ashdod.

Tàu corvette INS Hanit lớp Sa'ar 5 trúng 1 tên lửa C-802 ngoài khơi Li-băng năm 2006

Ông Netanyahu lưu ý là các tên lửa chống tăng của Nga bán trước đó cho Syria đã nhiều lần lọt vào tay Hezbollah và được sử dụng chống lại quân đội Israel trong chiến dịch quân sự ở Li-băng năm 2006.

Trong cuộc nói chuyện với Putin, ông Netanyahu nhắc đến sự cố Hezbollah vào năm 2006 sử dụng tên lửa chống hạm C-802 do Syria mua từ Trung Quốc tấn công tàu corvette Hanit của Israel và bày tỏ lo ngại các tên lửa Yakhont cũng có thể bị chuyển giao cho các chiến binh Hezbollah.

Cần lưu ý là Israel cũng nêu những quan ngại tương tự vào năm 2007 khi Nga cân nhắc việc bán Yakhont cho Iran.

Lãnh đạo Syria bác bỏ những khẳng định của Israel và nói rằng, Israel mưu toan bôi xấu Syria nhằm phá vỡ quá trình khôi phục hợp tác của Damascus với Mỹ và các nước phương Tây khác, cũng như làm giảm ảnh hưởng của Syria trong khu vực.

Vấn đề bán vũ khí cho Syria và các nước khác sẽ là một trong những chủ đề then chốt trong chuyến thăm dự định ngày 5.9.2010 đến Moskva của Bộ trưởng Quốc phòng Israel Ehud Barak khi ông này diện kiến Bộ trưởng Quốc phòng Nga Anatoly Serdyukov.


Một quan chức giấu tên của Bộ Quốc phòng Israel cho hay, gần đây Israel và Nga đã có nhiều cuộc đàm phán về vấn đề bán vũ khí Nga cho các nước trong khu vực, song không có kết quả nên việc thảo luận vấn đề đã được thống nhất chuyển lên cấp cao hơn.

Một quan chức cao cấp trong chính phủ Israel khẳng định với tờ Kommersant (Nga) rằng, phía Israel “đã gần 1 năm nay cố thuyết phục Moskva từ bỏ thương vụ Yakhont với Syria”. Lập luận chủ yếu của chính phủ Israel là các tên lửa siêu hiện đại này không phải là vũ khí phòng thủ và bản thân sự hiện diện của chúng ở Syria (chưa nói đến chuyện chúng có thể được chuyển giao cho Hezbollah) sẽ đe dọa an ninh của Israel. Theo nguồn tin này, “điều đó có thể phá vỡ nghiêm trọng cán cân sức mạnh tại khu vực Cận Đông” khi làm cho Hải quân Israel trở nên dễ bị tổn thương.

Chuyến thăm của ông Ehud Barak đã được chuẩn bị hơn 1 năm và cực kỳ quan trọng đối với Tel Aviv bởi theo các nhà phân tích Israel, hiện nay Bộ Quốc phòng Nga có “lập trường thân Arab”.

Chủ đề Yakhont được báo chí Israel thảo luận từ mùa hè năm 2007 khi có tin Nga đã bán các tên lửa này cho Iran và nước này có thể đã chuyển giao vũ khí này cho Syria. Tháng 10.2009, báo chí Israel lại một phen bàn tán ồn ào về việc Nga đồng ý bán cho Syria tên lửa chống hạm P-800 (Onyx) Yakhont trong thành phần hệ thống tên lửa bờ biển Bastion có tầm bắn đến 300 km sau một bài báo được đăng trên tờ Maariv.

Theo báo Maariv, Nga đồng ý bán cho Syria một lô tên lửa Yakhont trong khuôn khổ hiệp định mở rộng cơ sở trú đóng của Hải quân Nga tại cảng Tartus, Syria. Hiện chưa rõ trị giá hợp đồng, song Bastion là vũ khí hiện đại, tinh vi và đắt tiền vì thế sẽ là hàng trăm triệu đô la Mỹ. Báo chí từng đưa tin Nga đã bán các hệ thống này cho Việt Nam với giá 300 triệu USD.

Các chuyên gia Israel cho rằng, tên lửa chống hạm Yakhont không thuộc loại vũ khí phòng thủ. Tên lửa mang phần chiến đấu 200-300 kg và có khả năng tiêu diệt mục tiêu với độ chính xác cao ở cự ly đến 300 km trong điều kiện có sự đối kháng mạnh bằng vô tuyến điện tử và hỏa lực của đối phương.

Yakhont có đặc điểm độc đáo là khả năng bay hành trình độ cao mấy mét trên mặt biển với tốc độ 2,5М nên cực kỳ khó bị phát hiện và đánh chặn.

Các tên lửa chống hạm C-802 do Trung Quốc sản xuất hiện có trong trang bị của quân đội Syria chỉ có tầm bắn gần 120 km, có độ chính xác thấp và phần chiến đấu nhẹ hơn nhiều.

Theo VietNamDefence
đọc tiếp...

Sarich, chiến hạm có khả năng tiêu diệt tàu sân bay nguyên tử


VTC - Trong 30 giây khu trục hạm Sarich có thể phóng tới 8 quả tên lửa siêu thanh và tiêu diệt bất cứ mục tiêu, thậm chí là ngay cả tàu ngầm và tàu sân bay (TSB).

Tàu khu trục Sarich thuộc dự án 956 của Hải quân Nga.

Khu trục hạm dự án 956 Sarich (theo phân loại của NATO là Sovremenny class destroyer) là một trong số 17 khu trục hạm của Liên Xô/Nga được chế tạo từ năm 1976 đến năm 1992 tại Xưởng đóng tàu số 190 mang tên A.A.Zhdanov.

Trong lớp tàu này, Sarich là một trong những tàu khu trục được coi là mạnh, hiện đại và hiệu quả nhất. Chiếc tàu khu trục đầu tiên thuộc dự án này đã được hạ thủy vào năm 1978 với tên gọi “modern” (hiện đại).

Khu trục hạm Sarich có thể hoạt động độc lập hoặc tác chiến trong đội hình.

Kể từ khi chính thức đưa vào biên chế cho tới khi kết thúc chiến tranh Lạnh, tàu khu trục dự án 956 thường xuyên được sử dụng để thực thi các nhiệm vụ tác chiến trên nhiều vùng biển khác nhau (từ biển Barents cho đến vùng Vịnh Ba Tư).

Khu trục hạm Sarich được mệnh danh là "chim biển ăn thịt".

Sarich là loại tàu chiến đa nhiệm thế hệ thứ 3 có tốc độ cao dùng để đối chọi với tàu ngầm, thiết bị bay (bao gồm cả tên lửa), tàu nổi mặt nước của đối phương, đồng thời để phòng thủ và bảo vệ các liên đội tàu chiến hoặc tàu hộ tống qua lại trên biển.

Bên cạnh đó, nó còn được sử dụng làm nhiệm vụ trinh sát, tuần tiễu, yểm trợ hỏa lực cho lực lượng đổ bộ và dải thủy lôi.

Loại tàu khu trục này có lượng choán nước tiêu chuẩn 6.500 tấn, đầy đủ 7.904 tấn, tối đa khi mang thêm nhiên liệu, hàng hóa, vũ khí là 8.480 tấn. Tàu có chiều dài 156,5 m, rộng 17,2 m, lượng mớn nước thông thường 5,96 m và 8,2 m khi tàu đạt độ giãn nước lớn nhất.

Tàu khu trục loại thường được trang bị hệ thống vũ khí hiện đại, công nghệ cao như:

Tổ hợp tên lửa đối hạm P-270 Mosquito.

Tổ hợp tên lửa đối hạm P-270 Mosquito mang hai thiết bị phóng và 8 quả tên lửa đối hạm có tầm bắn xa 120 km. Tổ hợp tên lửa loại này có thể phóng một loạt 8 quả tên lửa trong vòng 30 giây để tiêu diệt mọi phương tiện tác chiến đối phương trong tầm ngắm.

Hai thiết bị phóng ngư lôi mang hai ống phóng cỡ 533 mm sử dụng ngư lôi SET-53M, SET-56 và USET-80 có khả năng xuyên thủng tàu ngầm, tàu chiến và thậm chí là cả hàng không mẫu hạm của đối phương.

Thiết bị phóng ngư lôi RBU-1000.

Hai thiết bị phóng thủy lôi phản lực RBU-1000 mang 48 thủy lôi phản lực hoạt động sâu có tầm bắn xa 1000 m. Loại vũ khí này cũng có khả năng tiêu diệt cả tàu ngầm đối phương, lẫn ngư lôi trong phạm vi hẹp và độ sâu thấp.

Tổ hợp tên lửa phòng không đa tần M-22 Uragan.

Tổ hợp tên lửa phòng không đa tần M-22 Uragan có khả năng bắn đồng thời vào 4-6 mục tiêu trên không khác nhau ở độ cao từ 10-15.000 m, tầm xa 3-25 km, tốc độ bắn 6-12 giây/phát bắn.

Uragan có trọng lượng 96 tấn, trong đó hệ thống điều khiển vũ khí 36 tấn và thiết bị phóng 60 tấn. Hệ số xác suất tiêu diệt máy bay khi phóng liền hai quả tên lửa là 0,81-0,96, còn hệ số xác suất khi tiêu diệt tên lửa hành trình đối phương là 0,43-0,86.

Pháo tự động đơn nòng nhiều lỗ phóng AK-630.

Bốn khẩu pháo tự động AK-630 và AK-130 để yểm trợ hỏa lực, tiêu diệt tàu nổi, đánh chặn tên lửa hành trình trong phạm vi hẹp. Loại pháo này có tầm bắn hiệu quả 4 km, tốc độ bắn 4.000 phát/phút.

Ngoài ra, trên boong tàu còn bố trí bãi đỗ cho máy bay trực thăng săn ngầm Ka-27, bộ định vị thủy âm Kurs-10A, hệ thống dẫn đường thông thường, hệ thống dẫn đường vệ tinh, thiết bị dẫn đường radar,…

Pháo tự động nòng kép AK-130.

Với loại tàu khu trục này, chỉ cần trong 30 giây nó có thể phóng tới 8 quả tên lửa siêu thanh và tiêu diệt bất cứ mục tiêu nào trong tầm bắn hiệu quả cũng như tầm quan sát, phát hiện của radar, thậm chí là ngay cả tàu ngầm nguyên tử hay tàu sân bay cũng không loại trừ. Chính nhờ đặc tính này mà Sarich được gọi là “chim biển ăn thịt”.

Với hệ thống vũ khí, trang thiết bị quân sự hiện đại trong biên chế, tàu khu trục Sarich của Nga có thể chiến đấu với các tàu chiến hiện đại nhất của Liên minh Bắc Đại Tây Dương NATO, đồng thời có thể tham gia thực hiện hàng loạt các nhiệm vụ tác chiến khác cả trên biển lẫn trên đại dương.

Sarich được biên chế trực thăng săn ngầm Ka-27 trên boong.

Hữu Kỷ - Nhật Minh (Theo Topwar)
đọc tiếp...

Trực thăng tấn công Mi-28N


QDND - Trực thăng tấn công Mi-28N (được gọi là “Thợ săn đêm”) là phiên bản của loại trực thăng tấn công Mi-28 do Nga sản xuất. Nó được thiết kế để thực hiện nhiệm vụ tìm và diệt các mục tiêu như xe tăng, thiết giáp; mục tiêu kiên cố; mục tiêu trên không; chi viện hỏa lực cho lục quân… Nó có thể tác chiến trong mọi điều kiện thời tiết, cả ban ngày và ban đêm.

Trực thăng tấn công Mi-28N. Ảnh: airforce-technology.com

Mi-28N được trang bị hai động cơ TV3-117VMA-SB3 có công suất mỗi động cơ 2.500 sức ngựa, giúp máy bay có thể đạt tới tốc độ 300km/giờ; có thể bay lùi, bay ngang, thực hiện góc lượn 45 độ trong vòng một giây. Trọng lượng cất cánh tối đa 11.500kg.

Vũ khí chủ yếu của MI-28N là 16 tên lửa siêu âm 9M120 Ataka-V dẫn bằng lệnh vô tuyến, có khả năng chống nhiễu cao với tầm bắn lên tới 8km. Tên lửa có thể phá hủy các loại vỏ giáp xe tăng, xe bọc thép, kể cả vỏ giáp phản ứng nổ với độ dày bọc thép lớn. Mi-28N có thể mang 80 rốc-két S-8 cỡ 80mm hoặc 20 rốc-két S-13 cỡ 122mm, 8 tên lửa không đối không tự dẫn hồng ngoại Igla. Ngoài ra, Mi-28N còn được trang bị 1 khẩu pháo 30mm 2A42 được gắn dưới mũi; thùng chứa mìn, bom, bom cháy; hệ thống phòng thủ thụ động chống tên lửa… Buồng lái của trực thăng Mi-28N được bọc thép, hệ thống kính chắn gió đặc biệt cho phép chống lại những loại đạn cỡ 7,62mm, 12,7mm hoặc các mảnh đạn pháo 20mm. Hệ thống bảo vệ trong buồng lái cho phép các phi hành đoàn có thể sống sót khi gặp trục trặc trong quá trình hạ cánh hoặc bị đối phương bắn hạ ở tầm thấp.

Chiếc Mi-28N đầu tiên được xuất xưởng vào năm 2004. Lực lượng Không quân Nga được bàn giao lô trực thăng Mi-28N đầu tiên vào tháng 5-2006.

Việt Phú
đọc tiếp...

Vùng Vịnh đổ xô mua vũ khí, người Mỹ thắng lớn


VTC - Sau khi Mỹ chính thức thừa nhận từng có kế hoạch tấn công quân sự vào Iran, thị trường vũ khí tại khu vực vịnh Péc-xích trở nên sôi động hẳn lên, các quốc gia trong khu vực đổ sô đi mua vũ khí, trang thiết bị quân sự của Mỹ.

Việc Mỹ thừa nhận có kế hoạch tấn công quân sự vào Iran đã "vô tình" làm kích động cuộc chạy đua vũ trang trên vùng Vịnh.

Tiêu biểu trong số này có Ả Rập Saudi, một trong số các quốc gia đồng minh thân cận nhất của Mỹ trong khu vực. Quốc gia này đã tuyên bố kế hoạch mua vũ khí, phương tiện kỹ thuật quân sự của Mỹ với tổng trị giá lên tới 60 tỷ USD.

Theo Lenta, một quan chức quân sự cấp cao dấu tên trong Bộ Quốc phòng Mỹ tiết lộ, Mỹ đang tiến hành đàm phán cung cấp cho Ả Rập Saudi 84 máy bay tiêm kích mới Boeing F-15 Eagle, đồng thời giúp Ả Rập Saudi sửa chữa, nâng cấp 72 máy bay tiêm kích loại này hiện đang có trong biên chế.


Máy bay tiêm kích F-15 Eagle.


Tuy chưa biết Mỹ sẽ bán cho Ả Rập Saudi loại máy bay chiến đấu mới nào, song không loại trừ khả năng đó sẽ là dòng máy bay tàng hình F-15 Silent Eagle do Tập đoàn Boeing chế tạo với tổng trị giá lên tới 30 tỷ USD.

Không dừng lại ở đó, Ả Rập Saudi còn dự định đặt mua thêm 60 trực thăng tấn công Boeing AH-64D Apache Longbow Block II và 70 trực thăng vận tải quân sự Sikorsky UH-60 Black Hawk.

Ngoài ra, Ả Rập Saudi còn đặt mua cả radar APG-63(v)3 mang mạng an-ten xoay tích cực giành cho F-15 cùng một vài thiết bị bổ sung cho máy bay tiêm kích và trực thăng chiến đấu.

Tổ hợp tên lửa phòng không Patriot.

Tiếp đến là Oman, quốc gia đã đặt mua 18 máy bay tiêm kích F-16 Fighting Falcon, một trong những biến thể mới nhất của dòng máy bay phản lực này với giá 3,5 tỷ USD bao gồm cả máy bay, động cơ, hệ thống radar và vũ khí, trang bị đi kèm cũng ngay sau khi Mỹ chính thức thừa nhận có kế hoạch sử dụng vũ lực để giải quyết vấn đề hạt nhân Iran.

Trong trường hợp này thì mọi thể thức thông qua chỉ là mang tính hình thức bởi vì Oman, Kuwait và Ả Rập Saudi là những đồng minh thân cận của Mỹ trong khu vực – Cục hợp tác quân sự Lầu Năm Góc (DSCA) khẳng định. Tuy nhiên, đối tác số 1 của Mỹ tại Trung Đông từ trước tới nay vẫn là Israel.

Máy bay tiêm kích F-16 Block 52.

Trước đó, Oman đã từng tiến hành đàm phán với Hãng Eurofighter để mua máy bay tiêm kích Typhoon nhưng không hiểu vì lý do gì sau đó Oman lại đặt mua máy bay tiêm kích F-16 của Mỹ. Nhiều phương tiện truyền thông cho rằng, Oman đã chủ động từ chối mua máy bay của châu Âu.

Máy bay tiêm kích F-16 Block 50.

Tuy nhiên, sau đó Bộ Quốc phòng Oman và Anh cùng đưa ra tuyên bố rằng, đàm phán cung cấp máy bay tiêm kích Typhoon vẫn đang được tiếp tục. Trong thời gian này Oman sẽ mua thêm cả máy bay tiêm kích F-16 của Mỹ vì thời gian cung cấp rất ngắn kể từ khi hai bên thỏa thuận xong.

Máy bay vận tải quân sự S-130J Super Hercules.

Còn nhớ, lần cuối cùng Oman mua máy bay chiến đấu của Mỹ là vào năm 2005, khi đó Mỹ đã cung cấp cho Oman 12 máy bay tiêm kích F-16 Block 50. Trong lần đặt hàng này, rất có thể Mỹ sẽ tiếp tục cung cấp cho Oman F-16 Block 50 hoặc Block 52 mang động cơ Pratt & Whitney F100-PW-229 và hệ thống radar Northrop Grumman APG-68(v)9.

Do đơn đặt hàng của Oman, Hãng Lockheed Martin sẽ phải tiếp tục duy trì sản xuất máy bay tiêm kích F-16 cho tới năm 2013-2015. Ngoài ra, Oman còn đặt hàng thêm hai chiếc máy bay vận tải quân sự S-130J Super Hercules của Tập đoàn Lockheed Martin.

Máy bay trực thăng tấn công AH-64 Apache của Mỹ.

Nhìn Ả Rập Saudi và Oman dồn dập mua vũ khí, phương tiện, trang thiết bị kỹ thuật quân sự hiện đại của Mỹ, Kuwait cũng thấy nóng lòng không chịu ngồi yên.

Ngày 12/8 vừa qua Bộ Quốc phòng Kuwait đã đặt mua ở Mỹ 209 tên lửa với giá 900 triệu USD cho tổ hợp tên lửa phòng không MIM-104 Patriot để tăng cường khả năng phòng thủ và bảo vệ vững chắc không phận quốc gia trước nguy cơ tấn công đường không từ Iran.

Máy bay trực thăng vận tải UH-60 Black Hawk của Mỹ. (Ảnh minh hoạ).

Hiện nay, trong biên chế của lực lượng vũ trang Kuwait có khoảng 5 tổ hợp tên lửa phòng không Patriot biến thể RAS-2 và RAS-3. Với số lượng tổ hợp vũ khí này cộng thêm số tên lửa đang đặt mua của Mỹ Kuwait tự tin có thể tiêu diệt mọi phương tiện tấn công của Iran nếu vi phạm không phận quốc gia này.

Ngoài các đồng minh thân cận (Israel, Ả Rập Saudi, Kuwait và Oman), Mỹ cũng đã thu hút được thêm một số quốc gia khác trong khu vực (Qatar, Bahrain và Các tiểu vương quốc Ả Rập Thống Nhất) quan tâm tới hệ thống vũ khí, phương tiện, trang thiết bị kỹ thuật quân sự hiện đại của mình, trong đó Qatar cũng đã sở hữu một số lượng nhất định tên lửa đối hạm hiện đại Exocet MM40 Block 30. Rất có thể trong tương lai gần Mỹ cũng sẽ nhận được các hợp đồng quân sự từ phía Bahrain và Các tiểu vương quốc Ả Rập Thống Nhất.

Tên lửa đối hạm Exocet MM-4 Block 30.

Tất cả những hoàn động này đã chứng tỏ một điều khá rõ ràng là các quốc gia vùng Vịnh đang tích cực chuẩn bị cho cuộc chiến có thể xảy ra trong tương lai giữa Mỹ và Iran, cái mà ít nhiều đều ảnh hưởng đến an ninh và lợi ích của họ trong khu vực, đặc biệt là sau khi Mỹ thừa nhận có kế hoạch tấn công quân sự vào Iran.

Máy bay tiêm kích F-14 Tomcat.

Hiện vẫn chưa rõ liệu Mỹ liệu có đủ điều kiện cần thiết để tấn công Iran hay không nhưng một thực tế mà ai cũng dễ dàng nhận ra là các Tập đoàn xuất khẩu vũ khí hàng đầu của Mỹ đã thu được nguồn lợi nhuận khổng lồ từ các đơn đặt hàng mới của các quốc gia vùng Vịnh.

Giới chuyên gia phân tích đang tỏ ra nghi ngờ rằng, đằng sau lời thừa nhận có kế hoạch tấn công quân sự vào Iran của giới chức quân sự Mỹ còn ngầm chứa ý đồ khác. Ngoài việc đe dọa Iran, có thể Mỹ còn nhằm kích động chạy đua vũ trang trên vùng Vịnh để thừa cơ trục lợi.

Về phần mình, ngay từ đầu năm 2010 Iran đã tích cực đẩy mạnh các chương trình nghiên cứu, sản xuất và thử nghiệm các loại vũ khí mới, đặc biệt là sản xuất máy bay tiêm kích Saeqeh và Azarakhsh, nâng cấp máy bay chiến đấu F-14 Tomcat theo công nghệ riêng của Iran, thử nghiệm máy bay không người lái tàng hình Sofreh Mahi và mới đây nhất là máy bay ném bom không người lái Karrar, khánh thành nhà máy sản xuất tên lửa Qaem và Toofan-5.

Hữu Kỷ - Nhật Minh (Theo Lenta)
đọc tiếp...
/
 
Đối tác | Khánh Trắng | VipiconForum | Truyện Tranh Online | Code1k.com | XzipVn.com |

|www.khanhtrangonline.com| ©2008 - 2010 All Rights Reserved by Khánh Trắng| Website được xây dựng trên nền Blogspot| Xem tốt nhất trên trình duyệt FireFox.

Xin liên hệ Khánh Trắng qua số ĐT: 016.93.94.95.96
Đầu trang
Giữa trang
Cuối trang